Cây lộc vừng bến quê
Bến sông quê có cây lộc vừng
Làng gọi cây mưng
Gốc cổ thụ bao đời thân thuộc
Tháng giêng rét đài...
Tháng hai rét lộc...
Mạ nón cời ngoi ngóp cửa sông
Gió run run...
Cành mưng gầy lay lắt!
Tuổi thơ con qua bao mùa giáp hạt
Bao mùa đắng chát đọt mưng
Lớn theo trai làng phiêu dạt
Cuộc mưu sinh xuống biển,lên rừng
Có nỗi nhớ giêng hai cây mưng trổ lộc
Tháng mười buông những chùm đèn lồng
Hoa rắc như mưa...
Hoa trôi bềnh bồng...
Em múc nước sông làm sao quẩy hết?
Bao năm bôn ba nẻo đời cao thấp
Có lời ru mạ đỡ nâng
"Ðói cho sạch
Rách cho thơm"...
Dù rau mưng rau má!
Mạ ơi!
Chiều nay con về làng xênh xang ngói đỏ
Nhà chẳng còn lót bữa rau mưng
Sáo đã sang sông
Hạc đã về mây trắng
Cây mưng vẫn âm thầm trên bến vắng
Lặng lẽ trút mình dâng lộc biếc những
mùa sau!Mai Nam Thắng











