Cánh chim xa
![]()
Chim sinh từ núi. Rồi xa núi
Đề tuổi thơ buồn mưa xứ xa
Rưng rưng ánh mắt người cha ấy
Thương sao bóng chị cuối sân nhàChim bay xa núi. Rồi về núi
Bóng mặt trời xoay thoắt một đời
Luẩn quẩn bờ quê vai áo bạc
Sương đầm một kiếp gió mây trôiChim quay về núi. Rồi mơ núi
Có một ngày hoa đỏ rực trời
Có một ngày vui mùa trẩy hội
Hiên nhà đón bạn hữu về chơiChim nằm mơ núi. Rồi thương núi
Ngàn năm thế sự cõng oằn lưng
Soi xuống giếng đời thân cát bụi
Ngồi trông khói nước vỡ mông lungChim thầm thương núi. Rồi ôm núi
Một thoáng nhân sinh mãi ngậm ngùi
Chớp mắt phù du về rũ sạch
Bến đời lãng đãng những buồn vuiChim vừa ôm núi. Rồi xa núi
Hồn quê nhỏ máu những trang văn
Bao dấu chân xưa giờ hóa cỏ
Nụ cười vẫn sáng những đêm trăng.Trịnh Bửu Hoài (SGGP)











