A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Vườn chuối ngày xưa

Giờ đây, mỗi lần nhìn cây chuối, tôi lại da diết nhớ cha mẹ già đã về cõi vĩnh hằng, nhớ những người chị thức khuya, dậy sớm giúp mẹ bó từng bó rau, cắt từng nải chuối háo hức theo mẹ ra chợ khi trời còn sương giăng lối.

Tuổi thơ tôi gắn bó với mảnh vườn, bụi chuối. Tôi thường cùng bọn trẻ xé nhỏ từng sợi dây mo chuối làm mực khô chơi buôn bán, dùng mo chuối làm xe. Một đứa ngồi trên mo chuối, hai tay bám chặt hai đứa đứa khác kéo chạy soàn soạt trên cát. Tôi thích nhất là dùng tàu chuối làm súng, băng đạn, dây súng cũng là tàu chuối và dây mo chuối. Nghe mẹ nói thời giặc Pháp thả bom bể mương máng, dân Tuy Hoà đói vàng mặt trong một thời gian dài họ đào củ hũ chuối nấu ăn thay cơm. Nghe vậy chứ chúng tôi chưa bao giờ ăn củ hũ chuối, còn bắp chuối luộc thì ăn dài dài với mắm cái. Giờ người ta thường dùng cây chuối con xắt nhỏ làm lẩu cá đồng. Ngày còn sống, mẹ tôi thường rọc từng tấm lá chuối xếp cẩn thận, lấy dây tàu chuối khô cột lại đem ra chợ bán chắt chiu từng đồng cho tôi ăn học. Hoặc mẹ xé từng sợi dây tàu chuối khô nhúng nước buộc những bó cải, bó ngô... Trái chuối thì khỏi phải nói. Chuối hột thì có thể cắt buồng từ lúc trái còn nhỏ đem bán cho người ta kho thịt heo tuyệt lắm! Nếu không cắt buồng từ nhỏ thì để chuối chín ăn dài. Có lẽ không có một đứa trẻ nào ở miền quê mà không khổ sở vì tham ăn nhiều chuối hột chín - nó ngọt, hấp dẫn đấy nhưng chớ ăn nhiều. Chuối mốc, chuối mật... thì chỉ còn nước đợi đến chín thôi. Suy cho cùng cây chuối hữu dụng đủ điều đến lúc cây chuối già cắt bỏ, nguội ta còn xắt nhỏ nấu cháo cho heo.  

Năm nào đến mùa mưa mẹ tôi cũng nơm nớp lo vườn chuối gãy đổ. Cha chặt bớt những tàu chuối dài, dùng những cây nạng chống đỡ những buồng chuối non tơ, còn mẹ thì vun gốc thật cao. Vậy mà những cơn gió bão đi qua cướp đi cái vốn để dành mua sắm đồ tết cho chị em tôi. Bao lần mẹ buồn rầu nhìn vườn chuối ngà đổ tan hoang. Cha thì cứ an ủi không thôi: "Vườn chuối này hư hao thì ta trồng lại vườn chuối khác, mẹ nó buồn rồi sanh bịnh thì khổ”. Nói thì nói vậy chứ cha tôi cũng nuối tiếc lắm! Trong cái bộ dạng của cha đi ra đi vào tôi cũng đủ hiểu...

Ngày tôi lên trường huyện học, mẹ đập con heo đất, nhặt từng đồng bạc vuốt cẩn thận mua cho tôi mấy bộ quần áo mới cùng sách vở. Mẹ ân cần dặn dò: "Con đi học nhớ đội mũ kẻo cảm nắng. Mẹ sẽ để dành tiền bán chuối mua cho con chiếc xe đạp đi về cho đỡ nhớ”. Tôi cười mà nước mắt chảy dài. Tội cho mẹ tôi, năm ấy một cơn bão lớn ập đến phá tan tành vườn chuối mà mẹ đặt bao hy vọng đợi chờ. Giờ đây, mỗi lần nhìn cây chuối, tôi lại da diết nhớ cha mẹ già đã về cõi vĩnh hằng, nhớ những người chị thức khuya, dậy sớm giúp mẹ bó từng bó rau, cắt từng nải chuối háo hức theo mẹ ra chợ khi trời còn sương giăng lối./.

(Theo Báo Người Hà Nội)


 


Nguồn:quehuongonline.vn Copy link

Tin liên quan

noData
Không có dữ liệu

Tin tiêu điểm

noData
Không có dữ liệu