Mến cảnh lại càng thêm mến cả...
"Gạo trắng nước trong, mến cảnh lại càng thêm mến cả..."
Câu văn bỏ lửng, nhưng đồ rằng ai cũng hiểu. Cô gái vẫn lặng yên vo gạo. Khi mang gạo về quá bến, mới quay lại đáp:
"Cát lầm gió bụi, lo đời đâu đấy hãy lo cho..."
Câu văn cũng bỏ lửng, nhưng tất nhiên hoàng tử không thể không hiểu, càng bội phần cảm mến bởi lời hay ý đẹp.
Cô gái đó là Ngọc Hằng, con gái một vị quốc công, mẹ bị tình phụ nên phiêu dạt đến xứ Thanh. Sau này Lê Thánh Tông lên ngôi và Ngọc Hằng trở thành người vợ hiền của nhà vua.
Theo Giai thoại văn học Việt Nam











