A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

“Hà Nội – Tình yêu và nỗi nhớ”

Chúng ta đang sống trong những ngày Thăng Long – Hà Nội ngàn năm tuổi, thiêng liêng và hạnh phúc tràn đầy. Hà Nội vẫn “hào hoa, linh thiêng, nhân kiệt”. Hồ Gươm vẫn “trong xanh như giọt nước mắt long lanh ngàn đời để lại” – như tình yêu tôi mãi mãi với Thủ Đô...

Đầu Xuân 2010, lòng thấy da diết nhớ về Hà Nội, nhớ đến Đại Lễ sắp gần – nỗi nhớ vô cùng xao xuyến, bâng khuâng!.. Сó xa quê hương, xa Hà Nội thân yêu mới thấy nỗi nhớ thương hiển hiện, mới có thể thốt lên:

“... Ôi quê hương nhỏ bé/
Bay bổng những cánh diều/
Đi xa lòng mới hiểu/
Thương mến biết bao nhiêu...”



Ảnh minh họa - Nguồn Internet

Và nỗi nhớ ấy đã thôi thúc tôi viết lên những vần thơ về Hà Nội thân yêu, về Hà Nội hào hoa, lộng lẫy trong ngày Đại Lễ:

Ngàn năm Thăng Long – Hà Nội

Ngàn năm Thăng Long – Hà Nội
Ba Sáu phố phường rợp hoa
Năm Cửa ô bừng trong nắng
Thu vàng ngây ngất lòng ta.

Ngàn năm Thăng Long – Hà Nội
Sông Hồng “đỏ nặng phù sa”
Hồ Gươm một màu xanh biếc
Thăng trầm chẳng nét phôi pha.

Hồ Tây ảo mờ sương khói
“Tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà”
Hồn thiêng gửi vào Tháp Bút
Mặc bao tuế nguyệt trôi qua!

Văn Miếu thâm nghiêm, trầm mặc
Bia đá lưu đời sử xanh
Ba Đình thênh thang lộng gió
Cờ bay bát ngát Hoàng thành...

Mượt mà làng Hoa, làng Lúa
Sóng xanh lấp lánh Nghi Tàm
Trầm tư con đường phố cổ
Thu sang rực rỡ sắc vàng.

Trống thiêng muôn đời vẫn vọng
Dập dồn tiếng bước đoàn quân
Tung bay phố phường khởi sắc
Đẹp tươi ánh nắng trong ngần.

Ngàn năm Thăng Long – Hà Nội
Rộn ràng trong trái tim ta
Hai tiếng thiêng liêng – đất Mẹ
Ngọt ngào mãi bản Tình ca...

Ngàn năm thời gian đếm ngược
Giấc mơ Thái Tổ – Rồng bay
Khúc Khải Hoàn Ca Đất Nước
Xuân về hoa nở trên tay!..
                             04.01.2010

Và nghe lòng mình thổn thức... Mỗi khi Tết đến, mỗi độ Xuân về lại tha thiết nhớ những “đường phố đông vui, chờ đón tân niên”, nhớ những cánh đào Nhật Tân khoe sắc, thèm được chen vai thích cánh dưới mưa Xuân để viết lên những vần thơ da diết:

... Tôi đi lạc mãi giữa ngàn hoa
Muốn ghé chia vui với mọi nhà
Muốn sẻ nỗi niềm cùng đất nước
Mùa Xuân hạnh phúc rộn tim ta...”

Chúng ta đang sống trong những ngày Thăng Long – Hà Nội ngàn năm tuổi, thiêng liêng và hạnh phúc tràn đầy. Hà Nội vẫn “hào hoa, linh thiêng, nhân kiệt”. Hồ Gươm  vẫn “trong xanh như giọt nước mắt long lanh ngàn đời để lại” – như tình yêu tôi mãi mãi với Thủ Đô! Yêu Hà Nội, nhớ những vòm cây hoa tím nhẹ đưa, những con đường ngọt ngào hương hoa sữa, những bờ hồ liễu rủ thướt tha! Muốn nói biết bao nhiêu những lời thương nhớ “Hà Nội ơi ta nhớ không quên, Hà Nội ơi trong trái tim ta”.



 Ảnh minh họa - Nguồn Internet

Thấy đồng cảm vô cùng với nhạc sỹ Phú Quang khi ông viết “Hà Nội ngày trở về”: “Hà Nội ơi mỗi khi lòng xác xơ/ Tôi vội vã trở về / Lấy cho mình dù chỉ là một chút bóng đêm trên đường phố quen / Dù chỉ là một chiều sương giăng lối cũ...”. Rời xa quê hương thân yêu, mỗi con người một kiếp sinh nhai trong bể đời giông tố, bươn trải mưu sinh mới thấu nỗi lòng của những người con xa xứ! Nhạc sỹ có thể trở về “khi lòng xác xơ”, còn chúng tôi dù có nhớ đến cháy lòng cũng chỉ được trở về khi nào điều kiện cho phép vì không gian cách biệt. Thương biết bao nhiêu những ca từ “... Tôi bồi hồi khi chạm bóng cửa ô / Như ngày xưa mỗi lần chạm vai gầy áo mẹ / Ôi nỗi nhớ muôn đời vẫn thế / Như dòng sông Hồng cuộn đỏ mãi trong tôi...”. Nỗi nhớ hiện hữu, từ những gì gần gũi, thân thương, gắn bó nhất, nhạc sỹ trở về để đong đầy nỗi nhớ, rồi lại “Vội vã trở về, vội vã ra đi / Chẳng thể nào qua hết từng con phố...”, để lại “mùa thu đầy gió / Và rêu phong bên những gốc cây già...”, nghe yêu thương dâng đầy, nghe kỷ niệm gọi về trên những hàng cây, góc phố, trong từng cơn mưa bụi “Vội vã trở về cùng tháng năm xưa / Sau những con đường dầu giãi nắng mưa / Bên quán ngọ em buồn nghe lá trút / Chiều mưa sa giăng kín phố dài...”. Mỗi lần trở về và ra đi lại chất đầy thêm nỗi nhớ niềm thương, và “... để nghe tim mình rưng rưng nước hồ thu– Một tình yêu Hà Nội thiết tha và nỗi nhớ vô cùng da diết – Hà Nội – Tình yêu và nỗi nhớ muôn đời của mỗi người con đất Việt!                              

   Kiev - 24-02-2011
Đỗ Thị Hoa Lý (Ukraine)


Tin liên quan

noData
Không có dữ liệu

Tin tiêu điểm

noData
Không có dữ liệu